Nghiêm Đông Ngô đang định cung kính tạ ơn thì bị Triệu Trĩ giữ hai tay lại: “Đều là người một nhà, chỉ cần khách sáo trước mặt người ngoài là được rồi.”
Triệu Trán ấm ức nói: “Phụ hoàng, mẫu hậu, ta khó khăn lắm mới tìm được một người thê tử tốt biết nói giúp ta, hai người đừng dạy hư nàng! Đến lúc đó xem ta có ngày nào cũng đến trước mặt hai người lải nhải không!”
Thiên tử Triệu gia cười mà không nói, hoàng hậu Triệu Trĩ giơ tay lên dọa đánh: “Đừng có được hời còn khoe mẽ.”
Đại hoàng tử Triệu Võ cười trên nỗi đau của người khác: “Tứ đệ, đệ thảm thật rồi. Sau này ta không có cơ hội uống rượu giải sầu cùng đệ nữa, đệ đi tìm lục đệ đi.”




